Công nghệ

Nhận định, soi kèo Tigres UANL vs Mazatlan, 08h00 ngày 18/01: Chủ nhà thắng nhọc

字号+ 作者:NEWS 来源:Công nghệ 2025-01-23 04:04:13 我要评论(0)

Nguyễn Quang Hải - 17/01/2025 06:47 Mexico giải đấugiải đấu、、

ậnđịnhsoikèoTigresUANLvsMazatlanhngàyChủnhàthắngnhọgiải đấu   Nguyễn Quang Hải - 17/01/2025 06:47  Mexico

1.本站遵循行业规范,任何转载的稿件都会明确标注作者和来源;2.本站的原创文章,请转载时务必注明文章作者和来源,不尊重原创的行为我们将追究责任;3.作者投稿可能会经我们编辑修改或补充。

相关文章
网友点评
精彩导读

Theo giới phân tích, đây có là động thái "dằn mặt" Apple của chính phủ Hàn Quốc. Thậm chí cũng có nguồn tin cho rằng chính phủ nước này đang cố gắng "cản trở" Apple vì lo ngại hãng công nghệ Mỹ có thể gây ảnh hưởng tới các công ty và thị trường nước.

Chỉ trong đợt đặt hàng hôm 17/11 tại Hàn Quốc, iPhone X đã nhanh chóng cháy hàng chỉ sau vào phút mở bán. Con số ước tính lên tới hơn 300.000 đơn hàng.

Tuy có lượng đặt hàng kỷ lục nhưng truyền thông Hàn Quốc vẫn chỉ trích về chính sách giá đắt đỏ của Apple, thậm chí bỏ ngỏ khả năng sẽ có đợt thu hồi máy không rõ lý do.

Câu chuyện liên quan đến sự bảo hộ của một chính phủ và việc "làm khó" các công ty nước ngoài không phải là chuyện hiếm hiện nay. Và cuộc đột kích bất ngờ này có thể gây khó dễ cho Apple, những câu hỏi chất vấn cũng có thể coi là cách cản trở sự thành công của iPhone X.

Đặc biệt, Hàn Quốc lại chính là một trong những thị trường lớn của Apple, nơi các thương hiệu nổi tiếng như Samsung và LG cắm chốt.

iPhone X,Apple
Người dân Hàn Quốc khá ưa chuộng các sản phẩm của Apple.

Trước đây, Ủy ban thương mại và công bằng Hàn Quốc (FTC) từng bị cáo buộc lạm dụng quyền lực để bảo vệ các công ty trong nước, đồng thời chống lại Apple và nhiều đối thủ khác trên thị trường.

Hồi năm 2015, khi Apple lần đầu tiên nắm giữ tới 33% thị phần di động tại Hàn Quốc, FTC đã thành lập một nhóm chuyên trách điều tra các công ty nước ngoài với lý do lo ngại gây ảnh hưởng cho thị trường smartphone trong nước.

" alt="Apple bị chính quyền Hàn Quốc dằn mặt trước ngày iPhone X lên kệ" width="90" height="59"/>

Apple bị chính quyền Hàn Quốc dằn mặt trước ngày iPhone X lên kệ

Cách đây 2 năm, em phát hiện chồng ngoại tình. Đó là em sinh viên thực tập ở công ty của chồng em...

Khi phát hiện, em không đánh ghen mà ngồi nói chuyện thẳng thắn với chồng. Đồng thời, em yêu cầu anh chấm dứt mối quan hệ ngoài luồng với cô bé kia.

Chúng em đã có hai đứa con, một bé 9 tuổi và một bé 4 tuổi. Vì thế, việc ly hôn là không dễ dàng. Anh nghe em phân tích thì nghe ra nên xin em tha thứ. Anh hứa sẽ chấm dứt mối quan hệ kia.

Tuy nhiên, vài tuần sau, tình cờ đọc được tin nhắn trên facebook của anh, em vẫn thấy anh và cô bé ấy nói chuyện. Qua tin nhắn em hiểu được rằng, anh đã nói chia tay nhưng cô ấy không chịu và còn cắt tay tự tử.

Vì thế, để thay chồng giải quyết, em đã tìm gặp cô ấy nói chuyện và phân tích sự việc nhưng cô bé đó không tin. Em lại tìm về tận nhà bố mẹ cô ấy ở Lạng Sơn để nói chuyện. Hy vọng họ sẽ khuyên bảo con gái mình. Tuy nhiên, lại một lần nữa, em vô cùng bất ngờ khi bố mẹ cô ấy một mực bênh vực con gái và tin vào tình yêu của con mình.

{keywords}
Ảnh minh  họa

Cuối cùng, em chỉ còn cách tác động chồng của em. Anh hứa sẽ từ bỏ nên quyết tâm nhận công trình ở tận Bình Dương để cắt đứt mọi liên lạc với cô ta. Tuy nhiên, cô bé đó biết được ý định của chồng em nên một mực đòi gặp. Sau đó, em không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng khi chồng em vừa vào Bình Dương được 2 tháng thì cô ấy điện cho chồng em thông báo có thai.

Chồng em biết, mối quan hệ của họ không thể tiến triển và cũng không còn chút tình cảm gì nên đã khuyên cô ấy bỏ thai. Thế nhưng, cô ấy không nghe mà điện cho em, khóc lóc, van xin vì không muốn bỏ đi giọt máu của mình.

Em quá ngốc nghếch nên đã từ chối cô ấy và bảo cô ấy tự giải quyết, em không liên quan và đừng gọi cho em. Thế là, cô ấy quyết tâm giữ lại cái thai và liên tục gọi điện, khóc lóc với chồng em. Chồng em lại mủi lòng mà điện đóm thăm hỏi và mỗi tháng còn gửi về cho cô bé ấy 3 triệu dưỡng thai.

Chuyện này em cũng biết, nhưng anh bảo, đó là trách nhiệm của anh với đứa con của mình. Đợi cô ấy sinh con xong, anh ấy sẽ giải quyết dứt điểm.

6 tháng sau, chồng em hoàn thành công trình cũng là lúc cô ấy chuẩn bị sinh. Hôm chồng em vừa về nhà, cô ấy điện thoại cho anh năn nỉ ỉ ôi và khóc lóc van xin anh đến chăm sóc cô ấy 1 tháng sau sinh. Sau đó, cô ấy sẽ gửi con lại và cắt đứt liên lạc với chồng em.

Chồng em kể lại cho em nghe chuyện này và mong em chấp nhận vì thời gian đó anh cũng đang được nghỉ ngơi.

Em rất bức xúc nhưng nghe anh nói thế thì lại ngu ngốc giận dỗi và bảo “Tùy anh”.

Vì thế, hôm cô bé đó sinh anh đã chạy ngay đến và mất tích suốt 3 ngày liền. Sau đó, cô bé còn gửi ảnh anh đang ôm ấp đứa bé và chăm sóc 2 mẹ con để trêu tức em khiến em phát điên.

Em điện cho anh và gọi anh về gấp. Anh cũng về nhưng sau đó, anh lại vỗ về em, bảo em cố gắng bình tĩnh, anh chỉ làm trách nhiệm với con, sau 1 tháng, anh sẽ mang đứa bé trở về và chấm dứt mối quan hệ với cô bé kia.

Tuy nhiên, đến thời điểm này thì em không thể tin việc cô ấy sẽ buông tha anh. Nhưng em không biết phải làm thế nào. Em không thể ngăn cản anh chăm lo cho đứa con của mình, nhưng em cũng không thể sống kiếp chung chồng thế này được.

Mong người người hãy cho em một lời khuyên sáng suốt.

Bạn đọc giấu tên


" alt="Bất lực trước âm mưu cao tay của cô bồ ít tuổi" width="90" height="59"/>

Bất lực trước âm mưu cao tay của cô bồ ít tuổi

- Anh H. có dấu hiệu sốt xuất huyết, tuy nhiên cả 2 lần xét nghiệm vào ngày thứ 2 và ngày thứ 5 đều cho kết quả âm tính. Đến ngày thứ 9, bất ngờ chân răng chảy máu không ngừng.

Đang khoẻ mạnh, chân răng chảy máu không ngừng

Trường hợp của anh Vũ Quang H. (41 tuổi, Hà Nội) mắc sốt xuất huyết khá hiếm gặp. Ngày đầu tiên, bệnh nhân sốt rất cao, đau đầu dữ dội. Nghi ngờ sốt xuất huyết, ngày thứ 2, anh vào BV 108 để xét nghiệm.

Kết quả âm tính sốt xuất huyết, tiểu cầu ở mức 244.000 (trung bình 150.000-450.000). BS kết luận sốt virus, truyền 2 chai nước, cho đơn thuốc rồi về.

Do đang trong mùa dịch sốt xuất huyết nên BS chỉ định chỉ dùng hạ sốt giảm đau có chứa paracetamol, bù nước điện giải oresol, bổ sung vitamin C sủi, hoa quả..., chờ xét nghiệm lại.

Ngày thứ 3, anh H. hạ sốt, ăn uống bình thường trở lại. Đến ngày thứ 4 hết sốt, hết đau đầu, trở lại làm việc máy tính bình thường.

{keywords}
Với sốt xuất huyết, các bác sĩ luôn khuyến cáo không được bỏ quãng xét nghiệm

Ngày thứ 5, bệnh nhân khoẻ hơn, nhưng họng rát. Gia đình dùng dịch vụ xét nghiệm máu tại nhà. Kết quả vẫn âm tính sốt xuất huyết, tiểu cầu giảm còn 144.000.

Do chủ quan, nên sau đó anh H. không xét nghiệm lại. Các ngày thứ 6,7,8, anh H. trở lại sinh hoạt bình thường, họng hết đau.

Sáng ngày thứ 9 (1/9), khi đang đánh răng chuẩn bị đưa con đi học, miệng anh H. đầy máu, tất cả các chân răng ứa máu không thể cầm. Khi kiểm tra trên da, vợ anh H. phát hiện thêm các chấm nhỏ li ti.

Ngay lập tức anh H. được đưa vào viện 108. Kết quả, tiểu cầu hạ còn 9.000. BS chỉ định nhập viện khẩn cấp, phải dùng cáng khiêng. 14h chiều cùng ngày, anh H. được truyền 3 bịch tiểu cầu, tuy nhiên do nhóm máu AB hiếm nên BV yêu cầu gia đình huy động thêm người thân, bạn bè đến hiến trực tiếp.

Sau khi vợ anh H. và nhiều bạn bè cùng lên facebook kêu gọi, đã có hàng chục người xa lạ đến hiến tiểu cầu cho anh H. 2 ngày sau, bệnh nhân qua cơn nguy kịch.

Âm tính vẫn có thể mắc sốt xuất huyết

BS Nguyễn Trung Cấp, khoa Cấp cứu, BV Bệnh nhiệt đới TƯ cho biết, trên thực tế vẫn có trường hợp xét nghiệm âm tính với sốt xuất huyết, dù thực tế có các biểu hiện của bệnh.

Nguyên nhân do khác nhau về thời điểm lấy máu và phương thức xét nghiệm.

Cụ thể, nếu xét nghiệm công thức máu trong 1-2 ngày đầu tiên, khi lượng virus trong máu chưa nhiều, một số trường hợp sẽ cho kết quả âm tính. Khi nghi ngờ, cần làm lại. Hoặc những bệnh nhân làm xét nghiệm ở ngày thứ 5-6, khi virus trong máu đã giảm, nồng độ kháng thể thấp thì cũng có thể cho kết quả âm tính.

Do đó BS Cấp khuyến cáo, những bệnh nhân nghi ngờ mắc sốt xuất huyết, cần làm xét nghiệm tiểu cầu trong 3 ngày liên tiếp, vào các ngày thứ 4-5-6 vì theo dõi biến chứng hạ tiểu cầu là phải theo dõi xu thế chứ không phải chỉ một thời điểm.

“Nếu ngày thứ 6, tiểu cầu vẫn có xu thế đi xuống thì ngày thứ 7 phải làm xét nghiệm lại. Còn nếu ngày thứ 4-5 thấp, thứ 6 bắt đầu tăng lên thì không cần làm nữa”, BS Cấp thông tin.

Phân tích thêm trường hợp của anh H., BS Cấp cho biết, bệnh nhân bị chảy máu chân răng do hạ tiều cầu xuống ngưỡng nguy hiểm mà không biết. Nguyên nhân do bỏ quãng xét nghiệm công thức máu.

Theo BS Cấp, trong sốt xuất huyết có 2 biến chứng hay gặp là hạ tiểu cầu và cô đặc máu. Trong đó biến chứng hạ tiểu cầu không khiến cơ thể mệt mỏi, li bì. Do đó nhiều người khoẻ mạnh chủ quan, không theo dõi cho đến khi bị xuất huyết ồ ạt.

Ngược lại, biến chứng cô đặc máu có liên quan nhiều đến triệu chứng mệt, đau tức vùng gan, nôn, buồn nôn, lơ mơ, li bì, thường kéo dài 24-48 giờ.

Do đó khi tiểu cầu hạ xuống dưới 50.000 thì cần vào viện để theo dõi, tránh nguy cơ chảy máu, xuất huyết não, xuất huyết nội tạng. Với biến chứng cô đặc máu, nếu ngưỡng HTC những ngày sau tăng thêm 10% thì nên nhập viện.

 

Sốt xuất huyết: Nhập viện ngay khi có 5 dấu hiệu này

Sốt xuất huyết: Nhập viện ngay khi có 5 dấu hiệu này

Khi cảm thấy người kích thích vật vã, đau bụng, chảy máu chân răng... người mắc sốt xuất huyết cần đến ngay BV để tái khám.

" alt="Bệnh sốt xuất huyết: Đang khoẻ mạnh bỗng chảy máu ồ ạt" width="90" height="59"/>

Bệnh sốt xuất huyết: Đang khoẻ mạnh bỗng chảy máu ồ ạt

 - Ba tháng sau bệnh viện gọi điện cho gia đình, họ thăm hỏi, chia buồn một lần nữa và thông báo là gia đình được miễn hoàn toàn viện phí và bệnh viện cũng hỗ trợ tiền mai táng cho cháu.

Việc lãnh đạo Bệnh viện Nhi Trung Ương đối xử với cháu bé ở Nghệ An làm tôi nhớ đến câu chuyện này. Tôi xin chia sẻ cùng bè bạn. Hơi dài một chút nhưng nó lí giải vì sao nước Mỹ lại được gọi là miền đất hứa.

Có lẽ trong suốt cuộc đời làm phiên dịch của mình, gần 20 năm, chưa lần nào tôi thấy khó như lần này và cũng chưa bao giờ tôi không thể dịch được mặc dù tôi hiểu hết bác sỹ nói gì. Một ca hóc búa. Hôm nay là ngày ra đi của bé Lam. Tôi chưa một lần được biết cháu, nhưng tôi có duyên may được đưa tiễn cháu về phía “chân mây cuối trời”. Cuộc đời cháu quá ngắn ngủi, chỉ có 4 tháng, nhưng cháu đã mang đến biết bao cảm xúc, nỗi niềm và cháu đã nối bao người xa lạ với nhau.

Bé Lam là một ca tôi khó quên. Tôi đang ngồi làm việc thì chuông điện thoại reo. Một ca cấp cứu cần tôi phải đến bệnh viện ngay. Lúc đó là 8 giờ tối. Hình như có một vụ gì đó liên quan đến cảnh sát nên không thể dịch qua điện thoại như tôi vẫn làm khi chuyện xảy ra đột ngột, hoặc vào ban đêm. 

Tôi nghĩ, chắc là đánh nhau, hoặc tội phạm đâm chém. Thói quen nghề nghiệp của tôi là đi cho nhanh để kịp giờ, không mảy may lo sợ. Thấy tôi, cô y tá trưởng trực đêm vui mừng kéo ra một góc báo trước sự việc.

{keywords}

Bệnh viện Nhi ở Boston

Một cháu bé 4 tháng tuổi đã tắt thở, tim ngừng đập, được chuyển từ bệnh viện địa phương bằng máy bay trực thăng lên Bệnh viện Nhi Boston. Cháu đã được các bác sỹ hồi sức cấp cứu cho tim đập trở lại nhưng đang ở trạng thái nguy kịch, khả năng tử vong rất cao. Tôi được đưa vào phòng bệnh nhân. 

Bác sỹ trực tiếp cấp cứu cháu với gương mặt mệt mỏi, buồn phiền, thông báo cho tôi biết có nhiều khả năng cháu mắc bệnh đột tử ở trẻ sơ sinh (Sudden Infant Death- SID), hiện nay y học chưa tìm ra nguyên nhân. Bác sỹ đang cố gắng tìm tiếp khả năng khác, liệu có thể cứu chữa cháu được hay không. Nhưng kết luận của ông gần như 99% là cháu không thể qua khỏi.

Bên giường bệnh, người mẹ trẻ khóc lóc, lo âu và hy vọng. Câu hỏi duy nhất ba mẹ cháu hỏi trong tiếng nghẹn ngào là: “Hy vọng được bao nhiêu, thưa bác sỹ?” Câu trả lời của bác sỹ: “Cháu khó lòng qua khỏi, tôi chưa nhìn thấy tương lai”. Mặc dù vậy, hai y tá vẫn miệt mài làm việc, bốn màn hình máy tính treo bốn góc theo dõi toàn bộ hoạt động của cơ thể cháu bé. Mỗi một tiếng kêu “tít, tít”, họ lại liên tục thao tác các họat động chuyên môn để giữ nhịp tim và nhịp thở của bé. 

Trên đầu cháu là các loại dây dợ, ống dày đặc, tiếng máy chạy ào ào. Tôi căng hết cả đầu để nghe bác sỹ nói và dịch. Tiếp theo là bác sỹ trực đêm đến hỏi thông tin về hồ sơ bệnh án của cháu. Về sau tôi mới biết họ đã biết hết cái kết cục nhưng họ vẫn hỏi để cho cha mẹ ổn định về tâm lý.

Để giúp đỡ cha mẹ trong hoàn cảnh đó, “nhân viên xã hội"(social workers) đến thăm hỏi, động viên gia đình bệnh nhân. Nhiệm vụ của họ là chăm sóc cả về vật chất và tinh thần cho gia đình nhất là trong hoàn cảnh bệnh nhân đang trong cơn nguy kịch, hiểm nghèo. Họ cung cấp phiếu ăn miễn phí, lo chỗ ngủ cho người nhà bệnh nhân. Lúc đó đã là 10 giờ đêm, nhà ăn trong bệnh viện đã đóng cửa, nên họ cử y tá ra ngoài phố mang đồ ăn về cho bố mẹ cháu bé. Họ hỏi rất kĩ lưỡng là thích ăn món gì và họ tận tình mang đến.

Gần 1 giờ sáng, hai cô ý tá mắt đỏ ngầu, vẫn luôn chân luôn tay chăm sóc toàn bộ hệ thống máy móc đảm bảo cho cháu bé thở được, theo dõi nhịp tim. Ba xét nghiệm về não (chụp cắt lớp, đo điện não đồ và MRI) liên tục được tiến hành. Kết luận thật đáng buồn: cháu bé mắc chứng bệnh đột tử ở trẻ sơ sinh, y học thế giới bó tay, chưa tìm ra nguyên nhân của căn bệnh này.

Cuộc họp đầu tiên với bố mẹ để chuẩn bị tâm lý rằng tình thế hết sức nguy kịch. Nhóm y bác sỹ mắt đỏ hoe, đầy cảm thông, ngồi im lặng, lắng nghe một người nói nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát: “Chúng tôi rất tiếc phải thông báo rằng, tình trạng của cháu ngày càng xấu, nhưng chúng tôi không đầu hàng, chúng tôi vẫn chiến đấu để giành giật sự sống cho cháu. Cháu cũng là một "chiến binh dũng cảm" đang đồng hành với chúng tôi”. 

Họ lặng lẽ mang giấy lau nước mắt cho người mẹ. Họ cảm thông chia sẻ bằng sự im lặng và sự tận tụy với công việc. Họp xong, họ trở lại chăm sóc cháu bé, với hàng nắm dây rợ, máy móc quanh đầu, quanh người cháu. Lúc đó là 2 giờ sáng.

Cuộc họp thứ hai vào sáng hôm sau, gồm bác sỹ trưởng Khoa Cấp cứu, bác sỹ chuyên về não khoa, bác sỹ và y tá trực tiếp điều trị cho cháu. Cuộc họp này thật là khó khăn. Sau khi giải thích tình trạng của cháu bé, nguyên nhân không xác định, bác sỹ nói: “Mặc dù cháu nằm đó, tim còn đập, nhưng cháu không còn nữa. Khả năng cứu chữa cho cháu là vô vọng. Bệnh viện đề xuất chuyện rút máy thở. Đó sẽ là sự ra đi hoàn toàn của cháu.” Người mẹ bật lên nức nở. Họ lại ngồi yên lặng, cùng bật lên một câu: “Chúng tôi xin chia sẻ với gia đình”.

Cuộc họp cuối cùng sau đó 24 giờ đồng hồ. Vẫn thông tin như cũ. Bác sỹ chỉ trên màn hình hoành đồ của não gần như một đường thẳng cho thấy não bộ đã hoàn toàn tê liệt. Bác sỹ giảng giải kĩ lưỡng về căn bệnh SID và đi đến kết luận: hy vọng chỉ là zero. Tiếp theo là ý kiến gia đình có chấp nhận rút máy thở hay không, nếu có, thì giờ nào sẽ rút máy thở cho cháu để cháu ra đi được thanh thản.

Y tá đã tìm hiểu gia đình theo Đạo Phật, và họ tìm đọc trên mang về Đạo Phật, nghi lễ chôn cất, hoặc mời thày chùa tới làm lễ ngay tại bệnh viện. Rồi bàn đến quy trình rút máy thở, bác sỹ sẽ trao cháu bé cho bố mẹ, cháu sẽ thở hắt ra, hoặc ho lên, rồi tắt hẳn, da sẽ chuyển sang màu tím tái. Có gia đình không muốn chứng kiến cảnh đó, thường đợi bác sỹ làm xong rồi đón nhận cháu bé đã được bọc kín. 

Y tá còn đề xuất nếu bố mẹ muốn được nằm cạnh con, họ sẽ tìm cho một cái giường, để có thể nằm ôm cháu. Nghe đến đó, dịch đến đó, tôi nghẹn ngào, vì chỉ mới 4 tháng trước, mẹ cháu cũng đón cháu từ tay bác sỹ, nhưng là lúc cháu chào đời, còn nay, bác sỹ đưa cháu để bố mẹ được ôm cháu những giây phút cuối. Bố mẹ cháu đã từ chối vì không thể chịu nổi.

Bác sỹ dành cho gia đình mọi sự ưu ái. Khi nào gia đình sẵn sàng thì rút máy, cần hỏi gì thì bác sỹ ở xung quanh, sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi. Việc rút máy thở có thể tiến hành trong buổi chiều hoặc đêm, hoặc đến sáng hôm sau. Gia đình có nhiều thời gian để bàn tính và định liệu.

Cuối cùng, giờ tốt đã chọn, thầy chùa của gia đình cũng được mời tới. Thời gian chỉ tình bằng phút và bằng giây. Tôi ra về khi mọi việc đã bàn định xong xuôi. 

Tôi nhìn cháu bé lần cuối, nói với cháu rằng: “Lam ơi, cháu ở trên đời quá ngắn, nhưng cháu đã làm một sứ mạng lớn lao là gắn kết mọi người với nhau, cháu làm tôi yêu quý cuộc sống này, cháu là lí do để tôi nhìn thấy những điều tốt đẹp còn hiển hiện quanh tôi, để tôi thấy rõ tính chuyên nghiệp trong công việc, tính nhân văn trong lời nói và cách ứng xử của các bác sỹ, y tá, và tình người tồn tại trong mỗi chúng ta. Cám ơn cháu, cầu mong cháu được siêu thoát. Cháu hãy phù hộ cho bố mẹ cháu, và những người thân của cháu”.

Tôi bị ám ảnh với biết bao nhiêu phức cảm: đau thương, ưu phiền, thánh thiện, tình người và một phong cách làm việc chuẩn mực, chuyên nghiệp đến mức khó tin của tập thể y bác sỹ trong một bệnh viện có lẽ tốt nhất thế giới. Tôi cứ suy ngẫm làm sao họ có thể có được cách ứng xử như thế đối với đồng loại. Tôi cứ tần ngần nghĩ đến những lần đi bệnh viện ở nhà, bị bác sỹ, y tá đối xử rất thiếu tôn trọng. Tôi băn khoăn không biết bao giờ xã hội mình, nhất là những nơi cung cấp dịch vụ giáo dục và y tế, có được cái tính chuyên nghiệp như thế này.

Ba tháng sau, bệnh viện gọi điện cho tôi, nhờ tôi dịch qua điện thoại cho họ với cha của bé Lam. Họ thăm hỏi, chia buồn một lần nữa và thông báo là gia đình được miễn hoàn toàn viện phí và bệnh viện cũng hỗ trợ tiền mai táng cho cháu. Họ cầu chúc cháu an nghỉ và chia buồn cùng cha cháu.

Nguyễn Thị Minh Phương(Giảng viên Bộ môn Tiếng Việt, Khoa Ngôn ngữ đương đại, Đại học Massachusetts, Boston, Hoa Kỳ)

" alt="Sự tử tế của bệnh viện Nhi ở Mỹ" width="90" height="59"/>

Sự tử tế của bệnh viện Nhi ở Mỹ